送元锡、杨凌

唐代 韦应物
荒林翳山郭,积水成秋晦。端居意自违,况别亲与爱。 欢筵慊未足,离灯悄已对。还当掩郡阁,伫君方此会。
huāng lín shān guō   shuǐ chéng qiū huì duān wéi   kuàng bié qīn ài
huān yán qiàn wèi   dēng qiāo duì hái dāng yǎn jùn   zhù jūn fāng huì