送远曲

唐代 张籍
吴门向西流水长,水长柳暗烟茫茫。行人送客各惆怅, 话离叙别倾清觞。吟丝竹,鸣笙簧,酒酣性逸歌猖狂。 行人告我挂帆去,此去何时返故乡。殷勤振衣两相嘱, 世事近来还浅促。愿君看取吴门山,带雪经春依旧绿。 行人行处求知亲,送君去去徒酸辛。
mén xiàng 西 liú shuǐ zhǎng   shuǐ zhǎng liǔ àn yān máng máng xíng rén sòng chóu chàng  
huà bié qīng qīng shāng yín zhú   míng shēng huáng   jiǔ hān xìng chāng kuáng
xíng rén gào guà fān   shí fǎn xiāng yīn qín zhèn liǎng xiāng zhǔ  
shì shì jìn lái huán qiǎn yuàn jūn kàn mén shān   dài xuě jīng chūn jiù 绿
xíng rén xíng chǔ qiú zhī qīn   sòng jūn suān xīn