送元美

明代 李攀龙
王生二十趋明光,是时作者不可当。世上之名他自误,须君千载垂文章。 夙昔陆沉秋宪府,风尘惨淡尚书郎。心知此物难再遇,片语论交燕市傍。 携手七陵朔漠色,悲风九月吹白杨。居然宇宙见雄俊,睥睨今古神飞扬。 流俗纷纷失肝胆,那能结客声利场。近日操觚满京洛,江河决注非其长。 家握灵珠户和璧,及逢周客皆深藏。高才楩楠与杞梓,吾道麒麟或凤凰。 清庙遗音壮昭代,天庭火藻悬衣裳。生也经纶斯滥觞。 混尘安取金跃冶,养锐更羞锥处囊。伊周屈宋傥易地,钧衡艺苑俱称良。 生也为情诚彷徉。但愿右挹击筑之荆卿,左拍接舆之楚狂。 二豪侍侧乃蜾蠃,四子讲德如蜩螗。举觞白眼天茫茫,秋风胡为归故乡。 亦欲送生从此去,留生不住悲河梁。彩虹千尺挂碣石,赠生千里为帆樯。
wáng shēng èr shí míng guāng   shì shí zuò zhě dāng shì shàng zhī míng   jūn qiān zǎi chuí wén zhāng
chén qiū xiàn   fēng chén cǎn dàn shàng shū láng xīn zhī nán zài   piàn lùn jiāo yān shì bàng
xié shǒu líng shuò   bēi fēng jiǔ yuè chuī bái yáng rán zhòu jiàn xióng jùn   jīn shén fēi yáng
liú fēn fēn shī gān dǎn   néng jié shēng chǎng jìn cāo mǎn jīng luò   jiāng jué zhù fēi zhǎng
jiā líng zhū   féng zhōu jiē shēn cáng gāo cái pián nán   dào lín huò fèng huáng
qīng miào yīn zhuàng zhāo dài   tiān tíng huǒ zǎo xuán shang shēng jīng lún làn shāng
hùn chén ān jīn yuè   yǎng ruì gèng xiū zhuī chǔ náng zhōu sòng tǎng   jūn héng yuàn chēng liáng
shēng wéi qíng chéng páng yáng dàn yuàn yòu zhù zhī jīng qīng   zuǒ pāi jiē zhī chǔ kuáng
èr háo shì nǎi guǒ luǒ   jiǎng tiáo táng shāng bái yǎn tiān máng máng   qiū fēng wéi guī xiāng
sòng shēng cóng   liú shēng zhù bēi liáng cǎi hóng qiān chǐ guà jié shí   zèng shēng qiān wèi fān qiáng