送圆和尚还丹霞

宋代 何绛
自怜闻道寡,益怅别离情。挂席又千里,秋风雁翅城。 丹霞何日到,白露满天行。虽觉溪山异,还同一月明。
lián wén dào guǎ   chàng bié qíng guà yòu qiān   qiū fēng yàn chì chéng
dān xiá dào   bái mǎn tiān xíng suī jué shān   hái tóng yuè míng