送友生

宋代 朱松
剥喙门前久未嗔,定知我辈不羁人。午窗唤起梦魂好,一语便知风味真。 身婴世网坐营口,心识醉乡慵问津。忽先秋燕背人去,四角何由生客轮。
huì mén qián jiǔ wèi chēn   dìng zhī bèi rén chuāng huàn mèng hún hǎo   biàn 便 zhī fēng wèi zhēn
shēn yīng shì wǎng zuò yíng kǒu   xīn shí zuì xiāng yōng wèn jīn xiān qiū yàn bèi rén   jiǎo yóu shēng lún