送友人游蜀

唐代 喻坦之
为儒早得名,为客不忧程。春尽离丹阙,花繁到锦城。 雪消巴水涨,日上剑关明。预想回来树,秋蝉已数声。
wèi zǎo míng   wèi yōu chéng chūn jìn dān quē   huā fán dào jǐn chéng
xuě xiāo shuǐ zhǎng   shàng jiàn guān míng xiǎng huí lai shù   qiū chán shù shēng