送友人还燕然

宋代 耶律铸
去年来帝阙,篱客正黄菊。今年还燕然,春光明远目。 再三挽不留,归心何太速。回首落花多,满川红簌簌。 驰驱万里程,阿谁慰幽独。寂寂寒山行,寂寂寒山宿。 啼鸟几声迟,淡烟芳草绿。东风千里人,明月半轩竹。 汉苑穴狐兔,姑苏走麋鹿。功名半纸薄,兴亡等棋局。 可笑百年身,黄粱犹未熟。不发离别叹,不唱阳关曲。 桃李醉逢场,夕阳倒船玉。
nián lái quē   zhèng huáng jīn nián hái yàn rán chūn   guāng míng yuǎn    
zài sān wǎn liú   guī xīn tài huí shǒu luò huā duō mǎn   chuān hóng    
chí wàn chéng   ā shuí wèi yōu hán shān xíng   hán shān   宿  
niǎo shēng chí   dàn yān fāng cǎo 绿 dōng fēng qiān rén míng   yuè bàn xuān zhú    
hàn yuàn xué   zǒu 鹿 gōng míng bàn zhǐ báo xīng   wáng děng    
xiào bǎi nián shēn   huáng liáng yóu wèi shú bié tàn   chàng yáng guān    
táo zuì féng chǎng   yáng dào chuán