送游吏部赴召

宋代 魏了翁
天马周流不停策,青龙挂空山无色。 区中物物见根柢,岁年滔滔逐流水。 籲于求归归未获,客里随人送行客。 鏦金伐鼓行清秋,江头组练云如稠。 道旁老人相与语,主宾闻之愕相雇。 或云造阙如登仙,一声謦咳落九天。 岂知位高势逾逼,莫向紫宸庭下立。 非关噉刍解喑嘿,紫宸地禁鸣不得。 或云敢言似鸣凤,千古高名泰山重。 岂知说著心骨惊,臣名愈重国愈轻。 或言古人重晚节,元忠子方费分说。 岂知晚节不难保,却忧攘臂为人笑。 三人所赠不皆然,然则子也今何言。 元佑中年基绍圣,建中靖国何尝靖。 若教此事欠讲明,直将两是为端平。 是时臣言便休得,臣不忧身却忧国。 臣原天意开平治,明良长似改元时。 夬刚未终戒苋陆,姤阴虽微畏羸躅。 真教世道端且平,宁使臣无赫赫名。 三人冁然笑,子之所原吾不到。 吾言必於身,子言望於人, 子意虽厚吾言真。低头谢二老, 还以告景仁。
tiān zhōu liú tíng   qīng lóng guà kōng shān  
zhōng jiàn gēn   suì nián tāo tāo zhú liú shuǐ  
qiú guī guī wèi huò   suí rén sòng xíng  
cōng jīn xíng qīng qiū   jiāng tóu liàn yún chóu  
dào páng lǎo rén xiàng   zhǔ bīn wén zhī è xiāng  
huò yún zào quē dēng xiān   shēng qǐng hāi luò jiǔ tiān  
zhī wèi gāo shì   xiàng chén tíng xià  
fēi guān dàn chú jiě yīn hēi   chén jìn míng  
huò yún gǎn yán shì míng fèng   qiān gāo míng tài shān zhòng  
zhī shuō zhù xīn jīng   chén míng zhòng guó qīng  
huò yán rén zhòng wǎn jié   yuán zhōng zi fāng fèi fēn shuō  
zhī wǎn jié nán bǎo   què yōu rǎng wéi rén xiào  
sān rén suǒ zèng jiē rán   rán jīn yán  
yuán yòu zhōng nián shào shèng   jiàn zhōng jìng guó cháng jìng  
ruò jiào shì qiàn jiǎng míng   zhí jiāng liǎng shì wèi duān píng  
shì shí chén yán biàn 便 xiū de   chén yōu shēn què yōu guó  
chén yuán tiān kāi píng zhì   míng liáng zhǎng shì gǎi yuán shí  
guài gāng wèi zhōng jiè xiàn   gòu yīn suī wēi wèi léi zhú  
zhēn jiào shì dào duān qiě píng   níng shǐ 使 chén míng  
sān rén chǎn rán xiào   zi zhī suǒ yuán dào  
yán shēn   zi yán wàng rén  
zi suī hòu yán zhēn tóu xiè èr lǎo    
hái gào jǐng rén