宋永兄一访青帝而黄婆作恶累日戏作小诗问安

宋代 黄公度
陌上春光遽如许,花落花开任风雨。 谁怜四印居士贤,苦遭造化小儿侮。 苦来医手罕折肱,老去流年剧飞羽。 无复当时倒载归,群童拍手山公舞。
shàng chūn guāng   huā luò huā kāi rèn fēng  
shuí lián yìn shì xián   zāo zào huà xiǎo ér  
lái shǒu hǎn shé gōng   lǎo liú nián fēi  
dāng shí dǎo zài guī   qún tóng pāi shǒu shān gōng