送永宁许使君 其二

明代 李攀龙
使君落魄高阳徒,结交李生仍狂夫。醉后裂眦一相视,怒发上指浮云徂。 白日并堪出肝胆,黄金谁为收泥涂。长安少年太巧宦,依倚权门何事无。 失策始就公府辟,得意岂领蛮夷符。尔今折腰揖下吏,我更掩泣临穷途。 奇数能令遇合变,美才常被功名愚。武溪毒淫须自爱,九重沈深不可呼。 忆昔终军击南越,乡里小儿何其粗。荒服尽沾大汉德,单车入郡歌来苏。 固知永宁之州才如斗,天子求贤三辅图。傥有徵书到迁客,五马好过秦罗敷。
shǐ 使 jūn luò gāo yáng   jié jiāo shēng réng kuáng zuì hòu liè xiāng shì   shàng zhǐ yún
bái bìng kān chū gān dǎn   huáng jīn shuí wèi shōu cháng ān shào nián tài qiǎo huàn   quán mén shì
shī shǐ jiù gōng   lǐng mán ěr jīn zhé yāo xià   gèng yǎn lín qióng
shù néng lìng biàn   měi cái cháng bèi gōng míng yín ài   jiǔ zhòng shěn shēn
zhōng jūn nán yuè   xiāng xiǎo ér huāng jǐn zhān hàn   dān chē jùn lái
zhī yǒng níng zhī zhōu cái dòu   tiān qiú xián sān tǎng yǒu zhēng shū dào qiān   hǎo guò qín luó