送以照上人

宋代 饶节
三年坐夏饱湖山,梦绕江南身未还。一见道人知妙质,暂闻乡语破衰颜。 朱轮华毂何曾乏,白拂长藤自不闲。特立如师世无几,为君出户立潺湲。
sān nián zuò xià bǎo shān   mèng rào jiāng nán shēn wèi hái jiàn dào rén zhī miào zhì   zàn wén xiāng shuāi yán
zhū lún huá zēng   bái zhǎng téng xián shī shì   wèi jūn chū chán yuán