送隐直归扶离

宋代 刘攽
羁旅自无友,非因七不堪。逃空见人喜,失学向君惭。 贫病意不展,滞留情未甘。相从欲有问,空法本传南。
yǒu   fēi yīn kān táo kōng jiàn rén shī   xué xiàng jūn cán    
pín bìng zhǎn   zhì liú qíng wèi gān xiāng cóng yǒu wèn kōng   běn chuán nán