宋英宝宣德自杞至邑将复东还见遗途中诗次韵

宋代 李廌
思君仍岁此相逢,後夜梦魂无复东。 白紵泪痕何处恨,故园花信几番风。 归来可喜似新燕,惜别预愁如去鸿。 老矣奈何春半老,悠悠万事付杯中。
jūn réng suì xiāng féng   hòu mèng hún dōng
bái zhù lèi hén chǔ hèn   yuán huā xìn fān fēng
guī lái shì xīn yàn   bié chóu hóng 鸿
lǎo nài chūn bàn lǎo   yōu yōu wàn shì bēi zhōng