送一初讲经还京师奉诏住天禧寺

明代 释宗泐
凤城夜来雨,南风生绿槐。良友舍我去,老怀谁与开。 晨鸡戒蓐食,使者行相催。空馀淮甸月,长照讲经台。 中都寡名缁,有此万人特。问法常满堂,白日无虚席。 去留系重轻,山川为改色。风雨旧房前,萧条芳草积。 相知二十年,相见辄倾倒。平生江海游,如此眼中少。 白首送归情,何以写怀抱。晓日幽林中,和鸣有黄鸟。
fèng chéng lái   nán fēng shēng 绿 huái liáng yǒu shě lǎo   huái shuí 怀 kāi    
chén jiè shí   shǐ 使 zhě xíng xiāng cuī kōng huái diàn yuè zhǎng   zhào jiǎng jīng tái    
zhōng dōu guǎ míng   yǒu wàn rén wèn cháng mǎn táng bái      
liú zhòng qīng   shān chuān wèi gǎi fēng jiù fáng qián xiāo   tiáo fāng cǎo    
xiāng zhī èr shí nián   xiāng jiàn zhé qīng dǎo píng shēng jiāng hǎi yóu   yǎn zhōng shǎo    
bái shǒu sòng guī qíng   xiě huái 怀 bào xiǎo yōu lín zhōng   míng yǒu huáng niǎo