送野塘王经历三十韵

宋代 何梦桂
切变浩无极,俯仰长吁嘻。 人情恩与雠,相值每不期。 邯郸至受兵,何与鲁酒醨。 弄丸本我心,乃解两家围。 怀古意未竟,伤今有余悲。 世无武城宰,偃室有谁归。 世无吴兴令,牛屋奚敢辞。 不虞涉吾地,叫嚣且突隳。 樽俎化桎梏,宾主生戎夷。 范睢几拉骼,蔡泽成成颐。 自怜还自笑,此物至奚宜。 犁牛受鞭絷,文貍附阱机。 此岂物有罪,罪在角与皮。 安之若有命,虽死无悔追。 俄闻天际星,一夕躔次移。 光芒照人间,是为使者车。 翩然下青冥,持斧衣绣衣。 文章星斗烂,号令雷霆威。 幕府遴高选,分遣羽檄飞。 君来山水县,草木生光辉。 洗手奉三尺,不肯枉毫釐。 登山缚虎兕,入水擒蛟螭。 斯民久疮痏,妪喣以每慈。 遂使斯道福,溥及山泽癯。 盘水无先容,倾盖无素知。 南北风马牛,何以极至斯。 生物不言功,固匪天地私。 寸草犹有心,那得报春晖。 临行持杯水,劝君重踌躇。 为我更持献,端谢夹谷师。
qiē biàn hào   yǎng zhǎng  
rén qíng ēn chóu   xiāng zhí měi  
hán dān zhì shòu bīng   jiǔ  
nòng wán běn xīn   nǎi jiě liǎng jiā wéi  
huái 怀 wèi jìng   shāng jīn yǒu bēi  
shì chéng zǎi   yǎn shì yǒu shuí guī  
shì xīng lìng   niú gǎn  
shè   jiào xiāo qiě huī  
zūn huà zhì   bīn zhǔ shēng róng  
fàn suī   cài chéng chéng  
lián hái xiào   zhì  
niú shòu biān zhí   wén mái jǐng  
yǒu zuì   zuì zài jiǎo  
ān zhī ruò yǒu mìng   suī huǐ zhuī  
é wén tiān xīng   chán  
guāng máng zhào rén jiān   shì wèi shǐ 使 zhě chē  
piān rán xià qīng míng   chí xiù  
wén zhāng xīng dǒu làn   hào lìng léi tíng wēi  
lín gāo xuǎn   fēn qiǎn fēi  
jūn lái shān shuǐ xiàn   cǎo shēng guāng huī  
shǒu fèng sān chǐ   kěn wǎng háo  
dēng shān   shuǐ qín jiāo chī  
mín jiǔ chuāng wěi   měi  
suì shǐ 使 dào   shān  
pán shuǐ xiān róng   qīng gài zhī  
nán běi fēng niú   zhì  
shēng yán gōng   fěi tiān  
cùn cǎo yóu yǒu xīn   de bào chūn huī  
lín xíng chí bēi shuǐ   quàn jūn zhòng chóu chú  
wèi gèng chí xiàn   duān xiè jiā shī