送叶寿亭广文

宋代 王松
送别寻常已可悲,况逢世乱倍凄其!但惭今日回无力,休说他年会有期! 鸟亦笑人行不得,花如恋主放偏迟。羌胡杂处关无阻,此事当年已逆知。
sòng bié xún cháng bēi   kuàng féng shì luàn bèi   dàn cán jīn huí   xiū shuō nián huì yǒu  
niǎo xiào rén xíng   huā liàn zhǔ fàng piān chí qiāng chǔ guān   shì dāng nián zhī