送严子文能判建康

宋代 范成大
四海论交赖有子,一日不见真愁予。 人谁可与话心曲,天忽遣来同里居。 懊恼春来不数面,丁宁岁晚犹频书。 黑头屡别那敢惜,叹息駸駸霜满梳。
hǎi lùn jiāo lài yǒu zi   jiàn zhēn chóu  
rén shuí huà xīn   tiān qiǎn lái tóng  
ào nǎo chūn lái shù miàn   dīng níng suì wǎn yóu pín shū  
hēi tóu bié gǎn   tàn qīn qīn shuāng mǎn shū