送彦珍

宋代 王安石
挟策穷乡满鬓丝,陂田荒尽岂尝窥。 未应谷口终身隐,正合菑川举国推。 握手百忧空往事,还家一笑即芳时。 柘冈定有辛夷发,亦见东风使我知。
jiā qióng xiāng mǎn bìn   bēi tián huāng jǐn cháng kuī
wèi yìng kǒu zhōng shēn yǐn   zhèng zāi chuān guó tuī
shǒu bǎi yōu kōng wǎng shì   huán jiā xiào fāng shí
zhè gāng dìng yǒu xīn   jiàn dōng fēng shǐ 使 zhī