送颜用行归吉水并柬康隐君宗武

元代 刘崧
文昌进士颜夫子,昔在筠阳最知己。春风携酒上坊楼,秋雨题诗洞山寺。 当时结交翰墨场,共言意气倾侯王。岂知风尘各惊散,此地不得同翱翔。 君今只在泸源上,我亦南还窜林莽。旧交零落海云空,梦里惊呼色悽怆。 往者山寇攻泸源,义门百口今谁存。况闻亲庭抱永痛,妻子夜哭沙田村。 欲归无家出无仆,两年访我城东屋。长林春暝风雨交,此日穷居转愁蹙。 柴门苦竹惟鸟啼,流水绕屋生春泥。苦无一钱沽酒饮,坐据寂寞如枯藜。 鼓笳连江清夜永,短烛孤帷吊形影。野麦陵陂老雁饥,寒风动竹枯萤冷。 知君豪宕轻黄金,感时亦复忧沈沈。青云若负壮士志,白日难照愁人心。 谁能短衣事骑射,空遣悲歌泪盈把。却望文昌从此归,东行定过匡山下。 匡山先生发如丝,十年不出真吾师。便须晏岁荷短锸,共来山中寻紫芝。
wén chāng jìn shì yán   zài yún yáng zuì zhī chūn fēng xié jiǔ shàng fāng lóu   qiū shī dòng shān
dāng shí jié jiāo hàn chǎng   gòng yán qīng hòu wáng zhī fēng chén jīng sàn   tóng áo xiáng
jūn jīn zhī zài yuán shàng   nán hái cuàn lín mǎng jiù jiāo líng luò hǎi yún kōng   mèng jīng chuàng
wǎng zhě shān kòu gōng yuán   mén bǎi kǒu jīn shuí cún kuàng wén qīn tíng bào yǒng tòng   shā tián cūn
guī jiā chū   liǎng nián fǎng 访 chéng dōng cháng lín chūn míng fēng jiāo   qióng zhuǎn chóu
chái mén zhú wéi niǎo   liú shuǐ rào shēng chūn qián jiǔ yǐn   zuò
jiā lián jiāng qīng yǒng   duǎn zhú wéi diào xíng yǐng mài líng bēi lǎo yàn   hán fēng dòng zhú yíng lěng
zhī jūn háo dàng qīng huáng jīn   gǎn shí yōu shěn shěn qīng yún ruò zhuàng shì zhì   bái nán zhào chóu rén xīn
shuí néng duǎn shì shè   kōng qiǎn bēi lèi yíng què wàng wén chāng cóng guī   dōng xíng dìng guò kuāng shān xià
kuāng shān xiān sheng   shí nián chū zhēn shī biàn 便 yàn suì duǎn chā   gòng lái shān zhōng xún zhī