送杨子安
霜雪凝严寒,随风飘孤馆。登高送远人,萧条岁月晚。
云山相阴翳,游子去日远。抗怀企古先,知音良独难。
缔交方几时,离情忽相干。况我当迟暮,悬车照颓颜。
临歧欲有赠,泣下不能言。愿寄瑶华音,慰我心缠绵。
shuāng
霜
xuě
雪
níng
凝
yán
严
hán
寒
,
suí
随
fēng
风
piāo
飘
gū
孤
guǎn
馆
dēng
。
gāo
登
sòng
高
yuǎn
送
rén
远
xiāo
人
,
tiáo
萧
suì
条
yuè
岁
wǎn
月
晚
。
yún
云
shān
山
xiāng
相
yīn
阴
yì
翳
,
yóu
游
zǐ
子
qù
去
rì
日
yuǎn
远
kàng
。
huái
抗
qǐ
怀
gǔ
企
xiān
古
zhī
先
,
yīn
知
liáng
音
dú
良
nán
独
难
。
dì
缔
jiāo
交
fāng
方
jǐ
几
shí
时
,
lí
离
qíng
情
hū
忽
xiāng
相
gān
干
kuàng
。
wǒ
况
dāng
我
chí
当
mù
迟
xuán
暮
,
chē
悬
zhào
车
tuí
照
yán
颓
颜
。
lín
临
qí
歧
yù
欲
yǒu
有
zèng
赠
,
qì
泣
xià
下
bù
不
néng
能
yán
言
yuàn
。
jì
愿
yáo
寄
huá
瑶
yīn
华
wèi
音
,
wǒ
慰
xīn
我
chán
心
mián
缠
绵
。