送杨允宽贤良省觐后南还 其六

明代 杨士奇
曾看髫岁勤书卷,黑发于今已抱孙。莫讶衰翁七十二,且同论旧倒离尊。
céng kàn tiáo suì qín shū juàn   hēi jīn bào sūn shuāi wēng shí èr qiě   tóng lùn jiù dào zūn