嵩阳书院诗

宋代 李廌
束发从政事,佩缓曳长裾。 守令有民社,裂地皆分符。 问之尔何由,必曰因业儒。 自致或世赏,因儒升仕涂。 一朝希斗禄,辄与故步殊。 佞夫专媚灶,要路事驰驱。 俗夫抗尘容,勾校迷墨朱。 自谓尚市道,不若效贾区。 何必念故业,易地有蘧庐。 嵩阳敞儒宫,远自唐之庐。 章圣旌隐君,此地构宏居。 崇堂讲遗文,宝楼藏赐书。 赏田逾千亩,负笈昔云趋。 劝农桑使者,利心巧阿谀。 飞书檄大农,鬻此奉时须。 垣墙聚蓬蒿,观殿巢鸢乌。 二纪无人迹,荒榛谁扫除。 桑羊固可烹,县令亦安乎。 今主尚仁政,美利四海敷。 仁贤任阿衡,天地一朝苏。 已责复蠲敛,肉骨生膏腴。 疲民悉按堵,此地尚荒芜。 淮西高夫子,为政多美誉。 百里政肃雍,民不困追胥。 愤彼释老子,遗宫遍山隅。 吾儒一何衰,废迹可嗟吁。 连牋叩洛尹,移文讽使车。 义有子衿耻,功将泮水俱。 兴衰虽在天,此意良可书。 却思鬻此者,於儒与何诛。 又思昔县令,亦昔儒之徒。 兴儒有美意,无忘高大夫。
shù cóng zhèng shì   pèi huǎn cháng  
shǒu lìng yǒu mín shè   liè jiē fēn  
wèn zhī ěr yóu   yuē yīn  
zhì huò shì shǎng   yīn shēng shì  
zhāo dòu   zhé shū  
nìng zhuān mèi zào   yào shì chí  
kàng chén róng   gōu xiào zhū  
wèi shàng shì dào   ruò xiào jiǎ  
niàn   yǒu  
sōng yáng chǎng gōng   yuǎn táng zhī  
zhāng shèng jīng yǐn jūn   gòu hóng  
chóng táng jiǎng wén   bǎo lóu cáng shū  
shǎng tián qiān   yún  
quàn nóng sāng shǐ 使 zhě   xīn qiǎo ē  
fēi shū nóng   fèng shí  
yuán qiáng péng hāo   guān diàn 殿 cháo yuān  
èr rén   huāng zhēn shuí sǎo chú  
sāng yáng pēng   xiàn lìng ān  
jīn zhǔ shàng rén zhèng   měi hǎi  
rén xián rèn ā héng   tiān zhāo  
juān liǎn   ròu shēng gāo  
mín àn   shàng huāng  
huái 西 gāo   wéi zhèng duō měi  
bǎi zhèng yōng   mín kùn zhuī  
fèn shì lǎo zi   gōng biàn shān  
shuāi   fèi jiē  
lián jiān kòu luò yǐn   wén fěng shǐ 使 chē  
yǒu jīn chǐ   gōng jiāng pàn shuǐ  
xīng shuāi suī zài tiān   liáng shū  
què zhě   zhū  
yòu xiàn lìng   zhī  
xīng yǒu měi   wàng gāo dài