送杨辟秀才

宋代 欧阳修
吾奇曾生者,始得之太学。 初谓独轩然,百鸟而一鹗。 既又得杨生,群兽出麟角。 乃知天下下,所识惭未博。 杨生初谁师,仁义而礼乐。 天姿朴且茂,美不待追琢。 始来读其文。如渴饮醴酪。 既坐即之谈,稍稍吐锋锷。 非唯富春秋,固已厚天爵。 有司选群材,绳墨困量度。 胡为谨毫分,而使遗磊落。 至宝异常珍,夜光惊把握。 骇者弃诸涂,窃拾充吾橐。 其於获二生,厥价玉一台。 嗟吾虽得之,气力独何弱。 帝阍启岩岩,欲献前复却。 遽令扁舟下,飘若吹霜箨。 世好竞辛咸,古味殊淡泊。 否泰理有时,惟穷见其确。
céng shēng zhě   shǐ zhī tài xué  
chū wèi xuān rán   bǎi niǎo ér è  
yòu yáng shēng   qún shòu chū lín jiǎo  
nǎi zhī tiān xià xià   suǒ shí cán wèi  
yáng shēng chū shuí shī   rén ér yuè  
tiān 姿 qiě mào   měi dài duī zhuó  
shǐ lái wén yǐn lào    
zuò zhī tán   shāo shāo fēng è  
fēi wéi chūn qiū   hòu tiān jué  
yǒu xuǎn qún cái   shéng kùn liáng  
wéi jǐn háo fēn   ér shǐ 使 lěi luò  
zhì bǎo cháng zhēn   guāng jīng  
hài zhě zhū   qiè shí chōng tuó  
huò èr shēng   jué jià tái  
jiē suī zhī   ruò  
hūn yán yán   xiàn qián què  
lìng piān zhōu xià   piāo ruò chuī shuāng tuò  
shì hǎo jìng xīn xián   wèi shū dàn  
tài yǒu shí   wéi qióng jiàn què