送彦材侄还乡

宋代 张扩
朔风吹雪冷侵衣,过我山城岁暮时。每叹吏曹长缩手,会从樽酒得伸眉。 笑谈亹亹未更仆,行李匆匆还语离。莫厌吾家穷事业,囊中好在几毛锥。
shuò fēng chuī xuě lěng qīn   guò shān chéng suì shí měi tàn cáo cháng suō shǒu huì   cóng zūn jiǔ shēn méi    
xiào tán wěi wěi wèi gēng   xíng cōng cōng hái yàn jiā qióng shì náng   zhōng hǎo zài máo zhuī