送许中书给假归觐

宋代 邓林
凤池晓露湛恩波,潞渚秋风发棹歌。游子只知归去好,故人无奈别离何。 葵心向日应常赤,蓬鬓欺霜未尽皤。遥想君亲俱在念,家山虽乐肯蹉跎。
fèng chí xiǎo zhàn ēn   zhǔ qiū fēng zhào yóu zhǐ zhī guī hǎo   rén nài bié
kuí xīn xiàng yīng cháng chì   péng bìn shuāng wèi jǐn yáo xiǎng jūn qīn zài niàn   jiā shān suī kěn cuō tuó