送徐长官

宋代 郭祥正
徐夫子,能谈经。不学俗儒事章句,白首役役劳骸形。 我尝洗耳听其说,寒泉漱玉声珑玲。十年茅塞一朝拔,四体自豫神安宁。 交游得君已恨晚,历阳几日同醉醒。新诗百韵忽赠我,满纸落落排明星。 使我目睛眩,又若遭雷霆。自愧久灭没,安足烦褒称。 李翰林,杜工部,格新句老无今古。我驱弱力谩继之,发词寄兴良辛苦。 几欲攀天门,击天鼓,女娲有志终难补。低头帖耳逐驽骀,倒着青衫走尘土。 东风吹破江头春,绿杨红杏能笑人。狂来且尽一壶酒,世无贺老谁相亲。 君今别我又远适,锦帆千丈迷空碧。飘然去意凌昆崙,自古雄豪少知识。 我亦从今不复言,静看澄江浸寒璧。
  néng tán jīng xué shì zhāng bái   shǒu láo hái xíng    
cháng ěr tīng shuō   hán quán shù shēng lóng líng shí nián máo zhāo   shén ān níng    
jiāo yóu de jūn hèn wǎn   yáng tóng zuì xǐng xīn shī bǎi yùn zèng mǎn   zhǐ luò luò pái míng xīng    
shǐ 使 jīng xuàn   yòu ruò zāo léi tíng kuì jiǔ miè ān   fán bāo chēng    
hàn lín   gōng   xīn lǎo jīn ruò mán zhī   xīng liáng xīn    
pān tiān mén   tiān   yǒu zhì zhōng nán tóu tiē ěr zhú dài dào   zhe qīng shān zǒu chén    
dōng fēng chuī jiāng tóu chūn   绿 yáng hóng xìng néng xiào rén kuáng lái qiě jǐn jiǔ shì   lǎo shuí xiāng qīn    
jūn jīn bié yòu yuǎn shì   jǐn fān qiān zhàng kōng piāo rán líng kūn lún   xióng háo shǎo zhī shí    
cóng jīn yán   jìng kàn chéng jiāng jìn hán