送许判官志仁

宋代 王之道
是行犹及豫章春,闻说逢迎有故人。 倾盖为君殊快意,掺祛令我重伤神。 向阳花木初开叶,得雨蛟龙已转身。 江上新晴应更好,绿杨如幄草如茵。
shì xíng yóu zhāng chūn   wén shuō féng yíng yǒu rén
qīng gài wèi jūn shū kuài   càn lìng zhòng shāng shén
xiàng yáng huā chū kāi   jiāo lóng zhuǎn shēn
jiāng shàng xīn qíng yīng gèng hǎo   绿 yáng cǎo yīn