送薛九被谗去鲁

唐代 李白
宋人不辨玉,鲁贱东家丘。我笑薛夫子,胡为两地游。 黄金消众口,白璧竟难投。梧桐生蒺藜,绿竹乏佳实。 凤凰宿谁家,遂与群鸡匹。田家养老马,穷士归其门。 蛾眉笑躃者,宾客去平原。却斩美人首,三千还骏奔。 毛公一挺剑,楚赵两相存。孟尝习狡兔,三窟赖冯谖。 信陵夺兵符,为用侯生言。春申一何愚,刎首为李园。 贤哉四公子,抚掌黄泉里。借问笑何人,笑人不好士。 尔去且勿喧,桃李竟何言。沙丘无漂母,谁肯饭王孙。
sòng rén biàn   jiàn dōng jiā qiū xiào xuē   wéi liǎng yóu
huáng jīn xiāo zhòng kǒu   bái jìng nán tóu tóng shēng   绿 zhú jiā shí
fèng huáng 宿 shuí jiā   suì qún tián jiā yǎng lǎo   qióng shì guī mén
é méi xiào zhě   bīn píng yuán què zhǎn měi rén shǒu   sān qiān hái jùn bēn
máo gōng tǐng jiàn   chǔ zhào liǎng xiāng cún mèng cháng jiǎo   sān lài féng xuān
xìn líng duó bīng   wèi yòng hóu shēng yán chūn shēn   wěn shǒu wèi yuán
xián zāi gōng   zhǎng huáng quán jiè wèn xiào rén   xiào rén hǎo shì
ěr qiě xuān   táo jìng yán shā qiū piāo   shuí kěn fàn wáng sūn