送宣宗禹保宁事掌书记

宋代 楼钥
宣之为姓世所稀,暇日试为君家推。 宋之宣公舍与夷,子孙相承此为基。 或云出自鲁宣伯,元和姓纂言则非。 西京功臣虎与义,侯封累世皆宗枝。 盛哉云阳宣巨公,光武称其胜二龚。 酆为司空怀在赵,遥遥久矣无亢宗。 君家本自太末来,世以儒术为家风。 尚及詹识诸父行,君方髫龀成孤童。 艰难历遍屹中立,五行俱下攻时习。 自从一登贤上庭,贵名日起人谁及。 舍选真似青铜钱,一跃龙门浪三级。 吾乡惊喜破天荒,归见朋俦愈谦挹。 宝婺古郡名浙东,往泛绿水依芙蓉。 如君入幕假途尔,及今民事宜加工。 亨途万里才发轫,掺祛勿使金樽空。 从今家声当愈大,坐使宣氏崔卢同。
xuān zhī wèi xìng shì suǒ   xiá shì wèi jūn jiā tuī  
sòng zhī xuān gōng shè   sūn xiāng chéng wèi  
huò yún chū xuān   yuán xìng zuǎn yán fēi  
西 jīng gōng chén   hòu fēng lěi shì jiē zōng zhī  
shèng zāi yún yáng xuān gōng   guāng chēng shèng èr gōng  
fēng wèi kōng huái 怀 zài zhào   yáo yáo jiǔ kàng zōng  
jūn jiā běn tài lái   shì shù wèi jiā fēng  
shàng zhān shí zhū xíng   jūn fāng tiáo chèn chéng tóng  
jiān nán biàn zhōng   xíng xià gōng shí  
cóng dēng xián shàng tíng   guì míng rén shuí  
shě xuǎn zhēn qīng tóng qián   yuè lóng mén làng sān  
xiāng jīng tiān huāng   guī jiàn péng chóu qiān  
bǎo jùn míng zhè dōng   wǎng fàn 绿 shuǐ róng  
jūn jiǎ ěr   jīn mín shì jiā gōng  
hēng wàn cái rèn   càn shǐ 使 jīn zūn kōng  
cóng jīn jiā shēng dāng   zuò shǐ 使 xuān shì cuī tóng