松轩为无锡杨璠题
落日长松野蔓滋,小门幽径曲通篱。影横虚榻月当牖,风度清琴声满帷。
冰雪岁寒人共古,栋梁材大事何迟。分明记得歌游处,白发青林有梦思。
luò
落
rì
日
cháng
长
sōng
松
yě
野
màn
蔓
zī
滋
,
xiǎo
小
mén
门
yōu
幽
jìng
径
qū
曲
tōng
通
lí
篱
yǐng
。
héng
影
xū
横
tà
虚
yuè
榻
dāng
月
yǒu
当
fēng
牖
,
dù
风
qīng
度
qín
清
shēng
琴
mǎn
声
wéi
满
帷
。
bīng
冰
xuě
雪
suì
岁
hán
寒
rén
人
gòng
共
gǔ
古
,
dòng
栋
liáng
梁
cái
材
dà
大
shì
事
hé
何
chí
迟
fēn
。
míng
分
jì
明
de
记
gē
得
yóu
歌
chù
游
bái
处
,
fà
白
qīng
发
lín
青
yǒu
林
mèng
有
sī
梦
思
。