送瑄上人
扬舲下大江,江寒欲飞雪。高帆天际遥,独雁云边没。
烟波渺何之,倏忽成楚越。遂令白首人,年华感消歇。
yáng
扬
líng
舲
xià
下
dà
大
jiāng
江
,
jiāng
江
hán
寒
yù
欲
fēi
飞
xuě
雪
。
。
gāo
高
fān
帆
tiān
天
jì
际
yáo
遥
,
dú
独
yàn
雁
yún
云
biān
边
méi
没
。
。
yān
烟
bō
波
miǎo
渺
hé
何
zhī
之
,
shū
倏
hū
忽
chéng
成
chǔ
楚
yuè
越
。
。
suì
遂
lìng
令
bái
白
shǒu
首
rén
人
,
nián
年
huá
华
gǎn
感
xiāo
消
xiē
歇
。
。