送信讲师

宋代 陆文圭
过士脱名检,高人落林丘。 骨性未应殊,作用科不侔。 讲师得三昧,宗学贯九流。 曾对树说法,解使石点头。 劫火焚地水,慈云认公楸。 报恩心种种,阅古事悠悠。 香火三生顾,因缘再世游。 文辞重柳请,衣服许堤留。 刀勒翻短褐,博雅惚前修。
guò shì tuō míng jiǎn   gāo rén luò lín qiū  
xìng wèi yìng shū   zuò yòng móu  
jiǎng shī sān mèi   zōng xué guàn jiǔ liú  
céng duì shù shuō   jiě shǐ 使 shí diǎn tóu  
jié huǒ fén shuǐ   yún rèn gōng qiū  
bào ēn xīn zhǒng zhǒng   yuè shì yōu yōu  
xiāng huǒ sān shēng   yīn yuán zài shì yóu  
wén zhòng liǔ qǐng   liú  
dāo lēi fān duǎn   qián xiū