送性僧游径山

宋代 郑元祐
忆昔苕溪登径山,童孩无识空跻攀。但见五峰削玉倚天外,兼闻众木戛乐下云间。 振威何人喝石裂?行脚有僧挑月还。神龙依禅井水立,杜鹃啼血春花殷。 孤烟中分白窈窕,一雨忽洗青崭颜。何时复至旧游处?行踪应有苍苔斑。 愿从师去不可得,起看萝月空湾湾。
tiáo dēng jìng shān   tóng hái shí kōng pān dàn jiàn fēng xuē tiān wài jiān   wén zhòng jiá xià yún jiān    
zhèn wēi rén shí liè   xíng jiǎo yǒu sēng tiāo yuè hái shén lóng chán jǐng shuǐ   juān xuè chūn huā yīn    
yān zhōng fēn bái yǎo tiǎo   qīng zhǎn yán shí zhì jiù yóu chù xíng   zōng yīng yǒu cāng tái bān    
yuàn cóng shī   kàn luó yuè kōng wān wān