送性禅人之江湘
秋雨垂垂风飒飒,离思禅心乍离合。湘江东畔雁初来,渔唱穿云笛韵哀。
更有芦花飞似雪,远山重叠锦屏开。痴儿唤作真如界,苦向宗门立知解。
折脚匡床冷似冰,呈似老僧心不快。
qiū
秋
yǔ
雨
chuí
垂
chuí
垂
fēng
风
sà
飒
sà
飒
,
lí
离
sī
思
chán
禅
xīn
心
zhà
乍
lí
离
hé
合
。
。
xiāng
湘
jiāng
江
dōng
东
pàn
畔
yàn
雁
chū
初
lái
来
,
yú
渔
chàng
唱
chuān
穿
yún
云
dí
笛
yùn
韵
āi
哀
。
。
gèng
更
yǒu
有
lú
芦
huā
花
fēi
飞
sì
似
xuě
雪
,
yuǎn
远
shān
山
chóng
重
dié
叠
jǐn
锦
píng
屏
kāi
开
。
。
chī
痴
ér
儿
huàn
唤
zuò
作
zhēn
真
rú
如
jiè
界
,
kǔ
苦
xiàng
向
zōng
宗
mén
门
lì
立
zhī
知
jiě
解
。
。
shé
折
jiǎo
脚
kuāng
匡
chuáng
床
lěng
冷
shì
似
bīng
冰
,
chéng
呈
shì
似
lǎo
老
sēng
僧
xīn
心
bù
不
kuài
快
。
。