送谢学宾

宋代 叶适
衰年懒看客,十卧适一起。 谢子何许来,我屐屡折齿。 貌闲神又肃,论事静而理。 纷然嘲{左口右哲}際,莞尔谐宫徵。 麟获无怒角,凤去愁遁尾。 正应晚闻道,不受备气使。 山头蕨芽老未鎌,庭中桂枝春已添。 巢由亦有藏身地,小厌声名傍尾檐。
shuāi nián lǎn kàn   shí shì  
xiè zi lái   shé chǐ 齿  
mào xián shén yòu   lùn shì jìng ér  
fēn rán cháo   { zuǒ kǒu yòu zhé   }   wǎn ěr xié gōng zhēng  
lín huò jiǎo   fèng chóu dùn wěi  
zhèng yīng wǎn wén dào   shòu bèi shǐ 使  
shān tóu jué lǎo wèi lián   tíng zhōng guì zhī chūn tiān  
cháo yóu yǒu cáng shēn   xiǎo yàn shēng míng bàng wěi yán