松下自遣

宋代 释智圆
聚气成此身,假缘暂寄世。 可怜自在性,本无烦恼系。 傍水与登山,悠然有深诣。 日在林下游,暮在林下宿。 供饮岩畔泉,充庖槛前菊。 半月一剃发,半年一洗浴。 但得恣疏懒,何曾有荣辱。 新秋雨初霁,圆月照我屋。 扶病起看月,坐久偶成曲。 人生天地间,性分各自足。 捧檄何必喜,途穷何必哭。 容彭不为长,颜杨不为促。 四者俱如梦,何为自羁束。 彼笑我太狂,我笑彼太俗。 彼我更相笑,是非无实录。 不如长默默,恬淡过昏旭。 渊鱼与林鸟,各得随所欲。 举头谁是友,风月与松竹。
chéng shēn   jiǎ yuán zàn shì  
lián zai xìng   běn fán nǎo  
bàng shuǐ dēng shān   yōu rán yǒu shēn  
zài lín xià yóu   zài lín xià 宿  
gōng yǐn yán pàn quán   chōng páo kǎn qián  
bàn yuè   bàn nián  
dàn shū lǎn   zēng yǒu róng  
xīn qiū chū   yuán yuè zhào  
bìng kàn yuè   zuò jiǔ ǒu chéng  
rén shēng tiān jiān   xìng fēn  
pěng   qióng  
róng péng wéi zhǎng   yán yáng wéi  
zhě mèng   wéi shù  
xiào tài kuáng   xiào tài  
gēng xiāng xiào   shì fēi shí  
zhǎng   tián dàn guò hūn  
yuān lín niǎo   suí suǒ  
tóu shuí shì yǒu   fēng yuè sōng zhú