送萧颖士

唐代 邬载
策名十二载,独立先斯文。迩来及门者,半已升青云。 青云岂无姿,黄鹄素不群。一辞芸香吏,几岁沧江濆。 散职既不羁,天听亦昭闻。虽承急贤诏,未谒陶唐君。 薄俸还自急,此言那足云。和风媚东郊,时物滋南薰。 蕙草正可摘,豫章犹未分。宗师忽千里,使我心氛氲。
míng shí èr zài   xiān wén ěr lái mén zhě   bàn shēng qīng yún
qīng yún 姿   huáng qún yún xiāng   suì cāng jiāng pēn
sǎn zhí   tiān tīng zhāo wén suī chéng xián zhào   wèi táo táng jūn
báo fèng hái   yán yún fēng mèi dōng jiāo   shí nán xūn
huì cǎo zhèng zhāi   zhāng yóu wèi fēn zōng shī qiān   shǐ 使 xīn fēn yūn