宋孝先示读自宽集复用前韵

宋代 王十朋
渊明酷爱尊中酒,季子贫无负郭亩。我生薄与二子同,俯仰人间亦缘口。 一室萧然仅容膝,毛颖陶泓自相友。会心终日雌声读,排闷有时粗气吼。 感秋诗集名自宽,雕琢更惭非妙手。篇章不工如子固,声名敢望星之斗。 宋生辄作过情语,十韵殷勤为跋后。誉之韩柳谁敢当,意古语奇吾岂有。 何如操矛时入室,针我膏肓乃相厚。床头周易深且神,毋惜往来论六九。
yuān míng ài zūn zhōng jiǔ   pín guō shēng báo èr zi tóng   yǎng rén jiān yuán kǒu    
shì xiāo rán jǐn róng   máo yǐng táo hóng xiāng yǒu huì xīn zhōng shēng pái   mèn yǒu shí hǒu    
gǎn qiū shī míng kuān   diāo zhuó gèng cán fēi miào shǒu piān zhāng gōng zi shēng   míng gǎn wàng xīng zhī dòu    
sòng shēng zhé zuò guò qíng   shí yùn yīn qín wèi hòu zhī hán liǔ shuí gǎn dāng   yǒu    
cāo máo shí shì   zhēn gāo huāng nǎi xiāng hòu chuáng tóu zhōu shēn qiě shén   wǎng lái lùn liù jiǔ