送萧绾之桂林

唐代 李群玉
兰香佩兰人,弄兰兰江春。尔为兰林秀,芳藻惊常伦。 灿灿凤池裔,一毛今再新。竹花不给口,憔悴清湘滨。 一朝南溟飞,彩翮不可亲。苍梧云水晚,离思空凝颦。 我亦纵烟棹,西浮彭蠡津。丈夫未虎变,落魄甘风尘。 大禹惜寸阴,况我无才身。流光销道路,以此生嗟辛。 万里阔分袂,相思杳难申。桂水秋更碧,寄书西上鳞。
lán xiāng pèi lán rén   nòng lán lán jiāng chūn ěr wèi lán lín xiù   fāng zǎo jīng cháng lún
càn càn fèng chí   máo jīn zài xīn zhú huā gěi kǒu   qiáo cuì qīng xiāng bīn
zhāo nán míng fēi   cǎi qīn cāng yún shuǐ wǎn   kōng níng pín
zòng yān zhào   西 péng jīn zhàng wèi biàn   luò gān fēng chén
cùn yīn   kuàng cái shēn liú guāng xiāo dào   shēng jiē xīn
wàn kuò fēn mèi   xiāng yǎo nán shēn guì shuǐ qiū gèng   shū 西 shàng lín