送萧炼师入四明山

唐代 孟郊
闲于独鹤心,大于高松年。迥出万物表,高栖四明巅。 千寻直裂峰,百尺倒泻泉。绛雪为我饭,白云为我田。 静言不语俗,灵踪时步天。
xián xīn   gāo sōng nián jiǒng chū wàn biǎo   gāo míng diān
qiān xún zhí liè fēng   bǎi chǐ dǎo xiè quán jiàng xuě wèi fàn   bái yún wéi tián
jìng yán   líng zōng shí tiān