送乡人余文明劝之以归

宋代 杨万里
一别高人又十年,霜筋雪骨健依然。 席门未害车多辙,斗酒尚能诗百篇。 苍狗白衣俱昨梦,长庚孤月自青天。 故山松菊平安在,何日归欤解钓船?
bié gāo rén yòu shí nián   shuāng jīn xuě jiàn rán  
mén wèi hài chē duō zhé   dǒu jiǔ shàng néng shī bǎi piān  
cāng gǒu bái zuó mèng   cháng gēng yuè qīng tiān  
shān sōng píng ān zài   guī jiě diào chuán