送相里郎中赴江西

唐代 独孤及
君把一尺诏,南游济沧浪。受恩忘险艰,不道歧路长。 戎狄方构患,休牛殊未遑。三秦千仓空,战卒如饿狼。 委输资外府,诹谋寄贤良。有才当陈力,安得遂翱翔。 岂不慎井赋,赋均人亦康。遥知轩车到,万室安耕桑。 火伏金气腾,昊天欲苍茫。寒蝉惨巴邓,秋色愁沅湘。 昨日携手西,于今芸再黄。欢娱讵几许,复向天一方。 蹢躅话世故,惆怅举离觞。共求数刻欢,戏谑君此堂。 今日把手笑,少时各他乡。身名同风波,聚散未易量。 曷月还朝天,及时开智囊。前期傥犹阔,加饭勉自强。
jūn chǐ zhào   nán yóu cāng làng shòu ēn wàng xiǎn jiān   dào cháng
róng fāng gòu huàn   xiū niú shū wèi huáng sān qín qiān cāng kōng   zhàn è 饿 láng
wěi shū wài   zōu móu xián liáng yǒu cái dāng chén   ān suì áo xiáng
shèn jǐng   jūn rén kāng yáo zhī xuān chē dào   wàn shì ān gēng sāng
huǒ jīn téng   hào tiān cāng máng hán chán cǎn dèng   qiū chóu yuán xiāng
zuó xié shǒu 西   jīn yún zài huáng huān   xiàng tiān fāng
zhí zhú huà shì   chóu chàng shāng gòng qiú shù huān   xuè jūn táng
jīn shǒu xiào   shǎo shí xiāng shēn míng tóng fēng   sàn wèi liàng
yuè hái cháo tiān   shí kāi zhì náng qián tǎng yóu kuò   jiā fàn miǎn qiáng