送项不损之燕
十年长路客心惊,此日春风送子行。汶上梨花飞雪尽,济滨杨柳著烟轻。
逢时岂必因杨意,对策还应学贾生。一往三年弹指过,故人拭眼看飞鸣。
shí
十
nián
年
cháng
长
lù
路
kè
客
xīn
心
jīng
惊
,
cǐ
此
rì
日
chūn
春
fēng
风
sòng
送
zi
子
xíng
行
wèn
。
shàng
汶
lí
上
huā
梨
fēi
花
xuě
飞
jǐn
雪
jì
尽
,
bīn
济
yáng
滨
liǔ
杨
zhù
柳
yān
著
qīng
烟
轻
。
féng
逢
shí
时
qǐ
岂
bì
必
yīn
因
yáng
杨
yì
意
,
duì
对
cè
策
hái
还
yīng
应
xué
学
jiǎ
贾
shēng
生
yī
。
wǎng
一
sān
往
nián
三
tán
年
zhǐ
弹
guò
指
gù
过
,
rén
故
shì
人
yǎn
拭
kàn
眼
fēi
看
míng
飞
鸣
。