送吴彦归番阳

宋代 黄庭坚
学省困齑盐,人材任尊奖。 倥侗祝螟蛉,小大器罂瓬。 诸生厌晚成,躐学要侩驵。 摹书说偏旁,破义析名象。 九鼎奏箫韶,爰居端不飨。 青衿少到门,庭除昼闲敞。 竹风交槐阴,三见秋气爽。 时赖解事人,载酒直心赏。 吴郎楚国材,幽兰秀榛莽。 彦国吐嘉言,子将喜标榜。 平生钦豪俊,久客慕乡党。 虚斋延洒扫,薄饭荐腒鲞。 诗句唾成珠,笑嘲惬爬痒。 春夏频谢除,曾未厌来往。 归雁多喜声,寒蝉停哀响。 黄花满篱落,白蚁闹瓮盎。 留君待佳节,忽忽戒徂两。 亲戚伤离居,交游念畴曩。 棋局无对曹,摴蒲失朋长。 问君去为何,云物愁莽苍。 寿亲发斑斑,千里劳梦想。 家鸡藁头肥,寒鱼受罾网。 甘旨蔌中厨,伊哑弄文襁。 此行乐未央,安知川涂广。 深秋上沧江,远水平如掌。 人生要得意,壮士多旷荡。 野鹤被笼樊,江鸥恋菰蒋。 本来丘壑姿,不著刍豢养。 寄声谢乡邻,为我具两桨。 有路即归田,君其信非诳。
xué shěng kùn yán   rén cái rèn zūn jiǎng  
kōng tóng zhù míng líng   xiǎo yīng fǎng  
zhū shēng yàn wǎn chéng   liè xué yào kuài zǎng  
shū shuō piān páng   míng xiàng  
jiǔ dǐng zòu xiāo sháo   yuán duān xiǎng  
qīng jīn shǎo dào mén   tíng chú zhòu xián chǎng  
zhú fēng jiāo huái yīn   sān jiàn qiū shuǎng  
shí lài jiě shì rén   zài jiǔ zhí xīn shǎng  
láng chǔ guó cái   yōu lán xiù zhēn mǎng  
yàn guó jiā yán   jiāng biāo bǎng  
píng shēng qīn háo jùn   jiǔ xiāng dǎng  
zhāi yán sǎo   báo fàn jiàn xiǎng  
shī tuò chéng zhū   xiào cháo qiè yǎng  
chūn xià pín xiè chú   céng wèi yàn lái wǎng  
guī yàn duō shēng   hán chán tíng āi xiǎng  
huáng huā mǎn luò   bái nào wèng àng  
liú jūn dài jiā jié   jiè liǎng  
qīn shāng   jiāo yóu niàn chóu nǎng  
duì cáo   chū shī péng zhǎng  
wèn jūn wèi   yún chóu mǎng cāng  
shòu 寿 qīn bān bān   qiān láo mèng xiǎng  
jiā gǎo tóu féi   hán shòu zēng wǎng  
gān zhǐ zhōng chú   nòng wén qiǎng  
xíng wèi yāng   ān zhī chuān guǎng 广  
shēn qiū shàng cāng jiāng   yuǎn shuǐ píng zhǎng  
rén shēng yào de   zhuàng shì duō kuàng dàng  
bèi lóng fán   jiāng ōu liàn jiǎng  
běn lái qiū 姿   zhù chú huàn yǎng  
shēng xiè xiāng lín   wèi liǎng jiǎng  
yǒu guī tián   jūn xìn fēi kuáng