送吴显道南归

宋代 王安石
君不见蔡泽栖迟世看丑,豪气英风亦何有。 忽然变轩昂,盛事传不朽。 君今幸未成老翁,二十八宿罗心胸。 何不上书自荐达,封侯起第一日中。 秋月春风等闲度,山中旧宅无人住。 宅中青桑叶宛宛,涧水流过田中路。 遥君只杨柳是门处,万门苍苍烟水暮。 我欲寻之不惮远,君又暂来还径去。 红驿路挂城头,忆君只欲苦死留。 天际张帷列樽俎,君歌声酸辞且苦。 人生憔悴生理难,使人听此凋朱颜。 劝君更尽一杯酒,明日路长山复山。
jūn jiàn cài chí shì kàn chǒu   háo yīng fēng yǒu  
rán biàn xuān áng   shèng shì chuán xiǔ  
jūn jīn xìng wèi chéng lǎo wēng   èr shí xiù 宿 luó xīn xiōng  
shàng shū jiàn   fēng hóu zhōng  
qiū yuè chūn fēng děng xián   shān zhōng jiù zhái rén zhù  
zhái zhōng qīng sāng wǎn wǎn   jiàn shuǐ liú guò tián zhōng  
yáo jūn zhǐ yáng liǔ shì mén chù   wàn mén cāng cāng yān shuǐ  
xún zhī dàn yuǎn   jūn yòu zàn lái huán jìng  
hóng 驿 guà chéng tóu   jūn zhǐ liú  
tiān zhāng wéi liè zūn   jūn shēng suān qiě  
rén shēng qiáo cuì shēng nán   shǐ 使 rén tīng diāo zhū yán  
quàn jūn gèng jǐn bēi jiǔ   míng cháng shān shān