送吴推官

宋代 韩淲
执友曹器远,高才步瑶京。许予非词伯,只字罔敢轻。 因君官玉溪,乃曰能诗声。梦寐于苏黄,处家义利明。 尺书既宛转,满纸仍丁宁。自是得往还,吟边亦飞觥。 苦值公事劳,无暇详考评。但知醉言舞,谈谐到忘形。 忽焉秩满归,岁月流电经。怀抱信舒卷,物态何枯荣。 新凉起风樯,石浅滩濑清。推蓬试踌躇,正尔候虫鸣。 行行钱塘湖,悠哉故人情。器远如相忘,为说华发生。 君之赵子野,惜未同鸥盟。所赋定益奇,南北两山横。
zhí yǒu cáo yuǎn   gāo cái yáo jīng fēi zhī   wǎng gǎn qīng    
yīn jūn guān   nǎi yuē néng shī shēng mèng mèi huáng chǔ   jiā míng    
chǐ shū wǎn zhuǎn   mǎn zhǐ réng dīng níng shì de wǎng huán yín   biān fēi gōng    
zhí gōng shì láo   xiá xiáng kǎo píng dàn zhī zuì yán tán   xié dào wàng xíng    
yān zhì mǎn guī   suì yuè liú diàn jīng huái bào 怀 xìn shū juàn   tài róng    
xīn liáng fēng qiáng   shí qiǎn tān lài qīng tuī péng shì chóu chú zhèng   ěr hòu chóng míng    
xíng xíng qián táng   yōu zāi rén qíng yuǎn xiāng wàng wèi   shuō huá shēng    
jūn zhī zhào   wèi tóng ōu méng suǒ dìng nán   běi liǎng shān héng