送吴寺丞归滁州

明代 杨士奇
白露下梧桐,秋风激砧杵。策马出都城,扬舲越江浦。 朋游皆伫立,望望滁阳路。昨晤恨已迟,晨别嗟何遽。 念君将门子,恬澹如韦布。文藻发篇章,游情在毫素。 前者抚茕嫠,攀辕惜其去。归来官太仆,优游九卿副。 三载畜蕃息,考绩腾令誉。琅琊山水清,周游昔已屡。 归心复遄飞,斯须不相顾。安得往从之,一写予所慕。
bái xià tóng   qiū fēng zhēn chǔ chū chéng yáng   líng yuè jiāng    
péng yóu jiē zhù   wàng wàng chú yáng zuó hèn chí chén   bié jiē    
niàn jūn jiàng mén zi   tián dàn wéi wén zǎo piān zhāng yóu   qíng zài háo    
qián zhě qióng   pān yuán guī lái guān tài yōu   yóu jiǔ qīng    
sān zài chù fān   kǎo téng lìng láng shān shuǐ qīng zhōu   yóu    
guī xīn chuán fēi   xiāng ān wǎng cóng zhī   xiě suǒ