送吴使君

宋代 李新
西南世家无十族,吴范生儿长食肉。 虎头犀骨初长成,闭门教草三千牍。 传来旧物凌云笔,楷字君王无第一。 墨池染尽俱拙人,柿叶学成几失实。 闻道甘棠阴已密,相共政声同一律。 玉壶盈尺不消冰,清峻照人常惨栗。 归侍安车辐巾叟,石建板舆怜白首。 二年赢得倚栏干,醉看红梅霜雪后。 草玄故人偏嗜酒,试拚黄金追百斗。 芋魁桤木的然成,丙穴郫筒依旧不。 行舟牵挽由来有,十倍青衿折杨柳。 未容学舍鞠园蔬,岁月用陶燕许手。 驽骖无取休推毂,二十四蹄肥苜蓿。 近时牙颊惜春风,吾曹易效穷途哭。
西 nán shì jiā shí   fàn shēng ér zhǎng shí ròu  
tóu chū zhǎng chéng   mén jiào cǎo sān qiān  
chuán lái jiù líng yún   kǎi jūn wáng  
chí rǎn jǐn zhuō rén   shì xué chéng shī shí  
wén dào gān táng yīn   xiāng gòng zhèng shēng tóng  
yíng chǐ xiāo bīng   qīng jùn zhào rén cháng cǎn  
guī shì ān chē jīn sǒu   shí jiàn bǎn lián bái shǒu  
èr nián yíng de lán gān   zuì kàn hóng méi shuāng xuě hòu  
cǎo xuán rén piān shì jiǔ   shì pàn huáng jīn zhuī bǎi dòu  
kuí de rán chéng   bǐng xué tǒng jiù  
xíng zhōu qiān wǎn yóu lái yǒu   shí bèi qīng jīn shé yáng liǔ  
wèi róng xué shè yuán shū   suì yuè yòng táo yàn shǒu  
cān xiū tuī   èr shí féi xu  
jìn shí jiá chūn fēng   cáo xiào qióng