送吴生南归

宋代 欧阳修
自我得曾子,於兹二十年。 今又得吴生,既得喜且叹。 古士不◇出,百年犹比肩。 区区彼江西,其产多材贤。 吴生初自疑,所拟岂其伦。 我始见曾子,文章初亦然。 昆仑倾黄河,渺漫盈百川。 决疏以道之,渐敛收横澜。 东溟知所归,识路到不难。 吴生始见我,袖藏新文篇。 忽从布褐中,百宝写我前。 明珠杂玑贝,磊砢或不圆。 问生久怀此,奈何初无闻。 吴生不自隐,欲吐羞俛颜。 少也不自重,不为乡人怜。 中虽知自悔,学问苦贱贫。 自谓久而信,力行困弥坚。 今来决疑惑,幸冀蒙洗湔。 我笑谓吴生,尔其听我言。 世所谓君子,何异於众人。 众人为不善,积微成灭身。 君子能自知,改过不逡巡。 惟於斯二者,愚智遂以分。 颜回不贰过,後世称其仁。 孔子过而更,日月披浮云。 子路初来时,鸡冠佩豭豚。 斩蛟射白额,後卒为名臣。 子既悔其往,人谁御其新。 丑夫祀上帝,孟子岂不云。 临行赠此言,庶可以书绅。
zēng   èr shí nián  
jīn yòu shēng   qiě tàn  
shì   chū   bǎi nián yóu jiān  
jiāng 西   chǎn duō cái xián  
shēng chū   suǒ lún  
shǐ jiàn zēng   wén zhāng chū rán  
kūn lún qīng huáng   miǎo màn yíng bǎi chuān  
jué shū dào zhī   jiàn liǎn shōu héng lán  
dōng míng zhī suǒ guī   shí dào nán  
shēng shǐ jiàn   xiù cáng xīn wén piān  
cóng zhōng   bǎi bǎo xiě qián  
míng zhū bèi   lěi luǒ huò yuán  
wèn shēng jiǔ huái 怀   nài chū wén  
shēng yǐn   xiū yán  
shǎo zhòng   wéi xiāng rén lián  
zhōng suī zhī huǐ   xué wèn jiàn pín  
wèi jiǔ ér xìn   xíng kùn jiān  
jīn lái jué huò   xìng méng jiān  
xiào wèi shēng   ěr tīng yán  
shì suǒ wèi jūn zi   zhòng rén  
zhòng rén wéi shàn   wēi chéng miè shēn  
jūn zi néng zhī   gǎi guò qūn xún  
wéi èr zhě   zhì suì fēn  
yán huí èr guò   hòu shì chēng rén  
kǒng guò ér gèng   yuè yún  
chū lái shí   guān pèi jiā tún  
zhǎn jiāo shè bái é   hòu wèi míng chén  
zi huǐ wǎng   rén shuí xīn  
chǒu shàng   mèng yún  
lín xíng zèng yán   shù shū shēn