送吴人陆之箕

明代 李攀龙
客有登台赋远游,蓟门金尽坐高秋。总怜岐路无知己,不向风尘为白头。 木落毗陵看过雁,月明张翰倚扁舟。未将簪绂论多病,草色姑苏到自愁。
yǒu dēng tái yuǎn yóu   mén jīn jǐn zuò gāo qiū zǒng lián zhī   xiàng fēng chén wèi bái tóu    
luò líng kàn guò yàn   yuè míng zhāng hàn piān zhōu wèi jiāng zān lùn duō bìng cǎo   dào chóu